Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Mẹ chẳng muốn kể đâu

Mẹ chẳng muốn kể đâu nhưng từ ngày mẹ cai sữa Nhím đến giờ Nhím làm mẹ mệt quá. Ngày nào mẹ đến công ty cũng trong tình trạng thèm ngủ vì ngày bạn nghịch ngợm quậy phá, khóc lóc mè nheo rồi đi ngủ muộn, còn đêm lại thức giấc để hành mẹ.

Thế mà, đi học thì ngoan lắm, bao giờ cũng ăn đủ xuất, ngủ đủ giấc và chơi có quy củ. Nhưng khi về với mẹ thì khác một trời một vực luôn. (Chắc bát nạt Mẹ hiền lành nên ra sức quậy phá đây).

Bây giờ bạn hay đòi đi nên Mẹ cho xuống đường chơi quanh xóm cho thoáng đãng thì nàng đòi tụt xuống chạy nhảy, mải chạy nên chẳng nhìn trước ngó sau, vấp vào hòn đá, vấp vào hố nên ngã cái rầm. Với nàng thì ngã cũng chẳng sao cả, hoặc là ngồi bệt luôn xuống đấy đợi mẹ ra đỡ, hay thấy mẹ bảo " Con tự đứng dậy đi" là nàng lại vội vàng đứng dậy phủi tay chạy tiếp. Trên đường chạy của nàng cứ thấy nhà ai mở cửa là nàng vào nhà người ta ngó nghiêng, nếu mà mẹ không nhanh tay kịp bế nàng ra là thể nào nàng cũng sờ vào cái nọ, hoặc nhanh tay cầm một cái kia của nhà người ta. Nhiều lúc Mẹ cũng ngại ghê cơ. Nếu cho đến nhà người quen chơi thì nàng cũng đòi trèo lên trèo xuống một cái gì đấy hoặc chạy ra chạy vào liên tục không ngừng chân. (Khả năng chạy của bạn khoảng hơn một tiếng không biết mệt. Mẹ tính chỉ chạy một đoạn ngắn như vậy nhưng  chạy vòng qua vòng lại liên tục bạn cũng chạy khoảng mấy km đấy).

Thỉnh thoảng Mẹ cũng bế bạn ra đầu ngõ hóng gió khi bị mất điện. Các em bé khác đều ngồi trên xe đẩy hoặc đứng cạnh mẹ hay im lặng trên cánh tay mẹ. Còn nàng thì từ chối tất cả các thứ đấy, cứ chạy qua chạy lại, sờ cái nọ nhặt cái kia. Mẹ chạy theo để hò hét để giúp đỡ bạn cũng thấy mệt. Còn nàng hình như cái từ " mệt" khi chạy, khi đứng không tồn tại trong ý nghĩ và cơ thể bạn ấy sao nên chỉ khi nào mẹ chạy không nổi nữa vác bạn về nhà nằm vật ra giường nghỉ ngơi, lấy lại sức còn bạn tiếp tục đi quanh nhà tìm cái gì đó để nghịch tiếp.

Chỉ sau 15 phút ở nhà, bạn biến nhà thành một bãi chiến trường, cái gì bạn cũng lôi ra để nghịch. Mua cho bạn gấu bông đồ chơi bạn chỉ chơi 1, 2 lần rồi không thèm để mắt đến chúng nữa. Thế là buồn chân buồn tay bạn leo trèo, chạy nhảy hoặc cứ đứng ở mép giường đứng đung đưa, mắt thì nghếch lên trần nhà. Mẹ chỉ sợ bạn ngã nên hò hét bạn đi vào mà nhiều lúc cũng ngã đập mặt xuống nhà đấy, khóc lóc một tí xong được mẹ nựng nựng bạn lại quên ngay tức thì. Ngày mai bạn lại tiếp tục như thế làm mẹ thót tim còn bạn sẽ ré lên vì đau.

Vì nghịch nhiều như thế nên tai nạn xảy ra với bạn là quá thường tình, nhẹ thì  xước chân xước tay nặng thì cộc đầu vào tường vào nền gạch hoặc đút tay vào quạt để cho cánh quạt nó làm làm đứt tay bạn ấy ra. Kể từ ngày biết đi đến bây giờ chưa có ngày nào là bạn ấy được an toàn tuyệt đối

Haizz, không biết có ai thi chạy  và nghịch với bạn không để bạn còn giành giả nhất nhỉ???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét